BlogAmThuc.comViết lại bữa ăn của mình
Kể chuyện bữa ăn

Viết về bữa cơm hàng ngày

Bữa cơm thường ngày là đề tài khó nhất vì nó quá quen. Nhưng cũng là đề tài gần người đọc nhất.

Mâm cơm giản dị với vài đĩa món đặt trên chiếu

Ai cũng ăn cơm mỗi ngày, nên viết về bữa cơm thường ngày là viết về thứ người đọc biết quá rõ. Đó vừa là cái khó vừa là cái lợi.

Khó vì không có gì lạ để kể. Lợi vì ai đọc cũng thấy mình trong đó.

Tìm cái đáng kể trong cái quen

Cái quen chứa rất nhiều chi tiết. Chỉ là không ai để ý.

Thói quen của người nấu. Luôn nêm bằng thìa nào.

Thứ tự dọn mâm. Món nào đặt ở đâu.

Chỗ ngồi cố định của mỗi người. Không ai bảo mà vẫn vậy.

Câu nói lặp lại mỗi bữa. Ăn đi cho nóng.

Món nào của ai. Bố thích cái này, em không ăn cái kia.

Cách chia phần cuối cùng. Ai được miếng ngon.

Việc rửa bát luân phiên. Có luật ngầm.

Nhìn một bữa như người lạ nhìn. Kỹ thuật cơ bản.

Ghi lại một bữa thật chi tiết. Bài tập tốt.

Đọc lại và chọn chi tiết hay nhất. Thường có hai ba cái.

Xây bài quanh một chi tiết đó. Không kể hết mọi thứ.

Một chi tiết đủ cho một bài. Đừng tham.

Cái quen trở nên đáng kể khi được nhìn kỹ, và viết chính là hành động nhìn kỹ đó. Đó là toàn bộ nghề này.

Các góc để viết về bữa cơm

Viết về một món lặp lại nhiều năm. Vì sao nó không chán.

Viết về bữa cơm khi nhà chỉ còn hai người. Con cái đi xa.

Viết về bữa cơm khi thêm người mới. Dâu rể, cháu nhỏ.

Viết về việc học nấu bữa đầu tiên. Ai cũng có.

Viết về bữa cơm khi bận. Nấu vội mà vẫn ngồi cùng nhau.

Viết về bữa ăn một mình. Đề tài ít người viết mà nhiều người đọc.

Viết về mâm cơm đổi theo mùa. Nhịp của một năm.

Viết về việc đi chợ. Phần trước bữa cơm.

Viết về cái chạn, cái bếp, bộ bát. Đồ vật cũng có chuyện.

Viết về món nhà mình không bao giờ nấu. Và vì sao.

Viết về lần nấu hỏng. Chân thật và vui.

Viết về bữa cơm sau một biến cố. Cẩn trọng nhưng rất sâu.

Viết về thứ tự nhà mình ăn. Ai ăn trước ai ăn sau.

Bữa cơm hàng ngày có vô số góc, vấn đề chỉ là chọn một góc và đi sâu thay vì kể chung chung. Chọn hẹp thì viết được sâu.

Giữ bài không nhàm

Không kể tuần tự từ sáng tới tối. Nhàm nhất.

Mở bằng chi tiết lạ. Không mở bằng hôm nay tôi nấu.

Đổi nhịp câu. Câu dài xen câu ngắn.

Không dùng cùng một cấu trúc cho mọi bài. Người đọc chán.

Xen một đoạn đối thoại. Làm bài sống hẳn.

Ghi lại lời thật của người nhà. Đúng giọng họ.

Để một chi tiết chưa giải thích. Người đọc tự nghĩ.

Kết thúc sớm hơn mình muốn. Đừng nói hết.

Cắt đoạn đầu và đoạn cuối. Thường thừa.

Đọc to lên để tìm chỗ lê thê. Nghe là biết.

Không giải thích điều đã rõ. Tin người đọc.

Không rút ra bài học ở cuối. Sáo và trịch thượng.

Để hình ảnh nói thay kết luận. Hiệu quả hơn nhiều.

Bài về cái thường ngày chỉ nhàm khi người viết viết cho có, còn viết bằng sự chú ý thật thì không. Khác biệt nằm ở đó.

Viết đều về đề tài lặp

Lập chuỗi bài theo mùa. Mỗi mùa vài bài.

Hoặc theo tuần. Bữa cơm tuần này.

Chuỗi giúp người đọc quay lại. Họ chờ bài tiếp.

Mỗi bài một góc khác. Đừng lặp góc.

Ghi danh sách ý tưởng vào sổ. Nghĩ được lúc nào ghi lúc đó.

Chụp ảnh bữa cơm hàng ngày. Tư liệu dùng dần.

Ghi vài dòng ngay sau bữa. Nguyên liệu thô cho bài.

Không ép mình viết khi không có gì. Bài gượng đọc ra ngay.

Nghỉ một thời gian nếu cạn ý. Rồi quay lại.

Đọc lại ghi chép cũ khi bí. Thường tìm được ý.

Hỏi người nhà nhớ gì về bữa cơm. Nguồn ý tưởng tốt.

Hỏi người đọc muốn đọc gì. Họ trả lời cụ thể.

Giữ nhịp đăng đều hơn là đăng nhiều. Một bài một tuần cũng được.

Chuỗi bài về bữa cơm hàng ngày viết đều trong vài năm thành một cuốn biên niên của gia đình. Giá trị lớn dần theo thời gian.

Ranh giới riêng tư

Bữa cơm là chuyện trong nhà. Cẩn thận khi công khai.

Hỏi ý người nhà trước khi viết về họ. Nguyên tắc.

Không kể mâu thuẫn gia đình. Dù nó làm bài hay hơn.

Không kể chuyện bệnh tật của ai. Nếu chưa được phép.

Không kể chuyện tiền bạc trong nhà. Cùng lý do.

Không đăng ảnh mặt người nhà nếu họ không muốn. Chụp tay hoặc lưng.

Không đăng ảnh trẻ con rõ mặt. Cân nhắc kỹ.

Không nêu địa chỉ nhà. An toàn.

Đổi tên nếu cần. Và nói rõ đã đổi.

Cho người nhà đọc trước. Với bài nhạy cảm.

Gỡ bài nếu họ đổi ý. Không tranh luận.

Viết về mình thì tự do hơn. Nhưng cũng nên cân nhắc.

Thứ đăng lên mạng khó gỡ hoàn toàn. Nghĩ trước khi đăng.

Giữ được sự tin cậy của người trong nhà thì mới còn chuyện để viết lâu dài. Đó là tài sản thật.

Khi nào thì không nên viết

Khi đang giận ai đó trong nhà. Viết ra sẽ hối.

Khi vừa có biến cố. Để lắng đã.

Khi chỉ muốn than thở. Nhật ký riêng thì được.

Khi định dùng bài để nhắn nhủ ai. Nói thẳng với họ tốt hơn.

Khi chuyện chưa phải của mình. Chuyện của người khác.

Khi mình chưa hiểu rõ. Tìm hiểu thêm đã.

Khi viết chỉ vì tới lịch đăng. Bài gượng.

Khi đang chạy theo xu hướng. Không phải giọng mình.

Khi món chưa nấu thử. Không viết công thức chưa làm.

Khi thông tin chưa kiểm chứng. Nhất là chuyện lịch sử.

Viết ra rồi để đó vài ngày. Đọc lại xem còn muốn đăng không.

Nhiều bài hay nhất là bài viết xong để một tuần rồi mới đăng. Thời gian lọc giúp.

Nhiều bài đáng bỏ nhất cũng được phát hiện theo cách đó. Cùng một phương pháp.

Không đăng cũng là một quyết định biên tập, và nó giữ cho blog có chất lượng đều. Đừng ngại bỏ bài.

Dùng thử vài công cụTất cả →

Mở ra dùng ngay, không cần đăng ký, không lưu gì của bạn.

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0918.832.283