BlogAmThuc.comViết lại bữa ăn của mình
Xây kênh ẩm thực

Giữ nhịp đăng bài và không bỏ cuộc

Phần lớn blog chết vì người viết mệt, không phải vì nội dung dở. Giữ nhịp là kỹ năng riêng.

Cuốn lịch bàn có vài ngày được đánh dấu

Blog ẩm thực chết vì người viết mệt chứ hiếm khi vì nội dung dở. Ba tháng đầu hào hứng đăng hai bài một tuần, tháng thứ tư im lặng, rồi thôi hẳn.

Giữ nhịp là kỹ năng riêng, và nó học được.

Chọn nhịp vừa sức

Tính thời gian thật cho một bài. Nấu, chụp, viết, sửa.

Thường là bốn tới sáu tiếng. Nhiều hơn người ta tưởng.

Nhân với số bài định đăng. Ra tổng giờ mỗi tuần.

So với thời gian mình thật sự có. Trung thực.

Một bài một tuần là nhịp bền. Với người có việc khác.

Một bài hai tuần cũng được. Miễn là đều.

Đều quan trọng hơn nhiều. Người đọc quen nhịp.

Bắt đầu chậm rồi tăng. Hơn là ngược lại.

Không so nhịp với blog toàn thời gian. Họ làm cả ngày.

Chọn ngày cố định trong tuần. Người đọc biết khi nào có bài.

Báo trước nếu nghỉ. Một dòng ngắn.

Không xin lỗi dài dòng vì nghỉ. Không cần.

Điều chỉnh nhịp khi hoàn cảnh đổi. Nói rõ với người đọc.

Nhịp chậm mà giữ được ba năm hơn hẳn nhịp nhanh mà bỏ sau ba tháng. Chọn theo tiêu chí đó.

Lập kho bài dự trữ

Luôn có vài bài viết sẵn. Đệm cho lúc bận.

Mục tiêu là dự trữ bốn bài. Một tháng.

Xây kho vào lúc rảnh. Viết dư khi có hứng.

Không đăng hết ngay. Giữ lại làm đệm.

Kho cứu mình những tuần ốm hoặc bận. Lý do chính.

Không phải lo lắng mỗi tuần. Tâm lý nhẹ hẳn.

Viết bài không phụ thuộc thời điểm. Để dành được.

Bài theo mùa thì viết trước cả mùa. Đăng đúng lúc.

Bài dịp lễ viết trước hai tháng. Kịp cho người đọc.

Ghi danh sách bài trong kho. Biết mình có gì.

Kiểm lại bài cũ trước khi đăng. Thông tin có thể đã cũ.

Bổ sung kho khi dùng bớt. Giữ mức đệm.

Không để kho cạn hẳn. Rồi mới viết vội.

Một kho bốn bài là khác biệt giữa blog duy trì được và blog đứt quãng liên tục. Xây kho sớm.

Gom việc theo đợt

Nấu và chụp nhiều bài một buổi. Tiết kiệm rất nhiều.

Bày bối cảnh một lần. Dùng cho nhiều món.

Ánh sáng giống nhau cả loạt. Ảnh nhất quán.

Chỉnh ảnh cả loạt một lần. Cùng bộ thiết lập.

Viết nhiều bài liền một buổi. Đầu óc đã vào guồng.

Tách ngày viết và ngày nấu. Hai loại việc khác nhau.

Đi chợ một lần cho cả loạt. Danh sách chung.

Chọn món dùng chung nguyên liệu. Đỡ thừa.

Lên lịch một buổi mỗi tháng. Làm hết phần nấu chụp.

Một buổi khác cho phần viết. Cũng mỗi tháng.

Đăng dần trong tháng. Đặt lịch tự động.

Việc lặt vặt gom lại làm một lần. Trả lời bình luận, sửa bài cũ.

Ghi lại quy trình của mình. Lần sau nhanh hơn.

Gom việc theo đợt biến blog từ gánh nặng hàng ngày thành hai buổi mỗi tháng. Thay đổi lớn nhất về cách làm.

Tránh kiệt sức

Đặt giới hạn thời gian. Không để blog ăn hết thời gian rảnh.

Nghỉ hẳn một tuần nếu mệt. Báo trước là được.

Không đăng bài gượng. Người đọc nhận ra.

Không so lượt xem mỗi ngày. Rất hại tinh thần.

Xem số liệu mỗi tháng một lần. Đủ rồi.

Không đọc bình luận tiêu cực lúc mệt. Để hôm khác.

Nhớ vì sao mình bắt đầu. Đọc lại bài đầu tiên.

Viết một bài chỉ vì mình thích. Không nghĩ tới người đọc.

Nấu mà không chụp thỉnh thoảng. Giữ niềm vui nấu ăn.

Không biến mọi bữa thành buổi chụp. Gia đình cũng mệt.

Hỏi người nhà xem họ có phiền không. Thường là có.

Tách rõ giờ làm blog và giờ nghỉ. Ranh giới.

Bỏ bớt việc không cần. Không phải có mặt trên mọi nền tảng.

Một blog duy trì được là blog mà người viết vẫn còn thích nấu ăn sau ba năm. Đó là thước đo thật.

Khi hết ý tưởng

Chuyện bình thường. Ai cũng gặp.

Mở sổ ghi ý tưởng ra. Lý do nên có sổ.

Đọc lại câu hỏi của người đọc. Nguồn ý tưởng tốt nhất.

Xem bài cũ nào cần cập nhật. Việc dễ mà có ích.

Viết lại bài cũ với góc mới. Sau vài năm.

Viết bài tổng hợp từ bài cũ. Mười công thức từ đậu phụ.

Hỏi thẳng người đọc muốn đọc gì. Họ trả lời cụ thể.

Đi chợ và mua thứ chưa nấu bao giờ. Ép mình học.

Đọc một cuốn sách mới. Ý tưởng tự tới.

Phỏng vấn ai đó. Nội dung không từ mình.

Viết về thất bại gần nhất. Luôn có.

Nghỉ hẳn một thời gian. Ý tưởng quay lại.

Đừng ép viết khi rỗng. Bài sẽ nhạt.

Hết ý tưởng thường là dấu hiệu cần nạp vào chứ không phải cần cố gắng hơn. Đi ăn, đọc, học cái mới.

Đo tiến bộ cho đúng

Đếm số bài đã đăng. Con số mình kiểm soát được.

Đếm số bài được chia sẻ. Dấu hiệu có ích thật.

Đếm bình luận thật. Quan trọng hơn lượt xem.

Đọc thư người đọc gửi. Giá trị nhất.

Xem bài nào được tìm nhiều. Viết thêm loại đó.

Xem người đọc tới từ đâu. Điều chỉnh cách quảng bá.

Không so với blog khác. Hoàn cảnh khác nhau.

So với chính mình năm ngoái. Thước đo đúng.

Ghi lại cột mốc nhỏ. Bài đầu có người lạ nấu theo.

Ăn mừng cột mốc. Dù nhỏ.

Nhìn lại ảnh đầu và ảnh giờ. Thấy rõ tiến bộ.

Đọc lại bài đầu tiên. Thấy giọng mình đổi.

Viết bài tổng kết mỗi năm. Người đọc thích.

Đo bằng thứ mình kiểm soát được thì không bao giờ nản, còn đo bằng lượt xem thì luôn thấy thiếu. Chọn thước đo cho đúng.

Dùng thử vài công cụTất cả →

Mở ra dùng ngay, không cần đăng ký, không lưu gì của bạn.

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0918.832.283