Viết ba mươi bài hay mà không ai biết thì blog vẫn im lìm. Nhưng phần lớn cách đi tìm người đọc lại làm mất nhiều hơn được.
Bài này nói về cách bền và cách nên tránh.
Viết thứ người ta thật sự tìm
Đây là cách bền nhất. Người đọc tự tìm tới.
Nghĩ xem người ta gõ gì để tìm. Không nghĩ theo ý mình.
Tìm thử chính câu đó. Xem đã có ai trả lời tốt chưa.
Nếu kết quả đều kém thì đó là chỗ trống. Viết vào đó.
Câu hỏi cụ thể dễ đứng đầu hơn. Cách làm đậu phụ không bị vỡ.
Chủ đề rộng thì cạnh tranh cao. Món chay ngon.
Viết cho vùng mình. Quán chay ở tỉnh nhỏ.
Viết cho nhóm hẹp. Nấu chay cho người tiểu đường.
Trả lời đủ và rõ. Người đọc không phải tìm tiếp.
Đặt tiêu đề đúng câu người ta hỏi. Dễ tìm thấy.
Trả lời ngay đầu bài. Không bắt đọc dài.
Bài trả lời đúng câu hỏi sống rất lâu. Năm này qua năm khác.
Một bài như vậy đáng giá hơn hai mươi bài chung chung. Tập trung vào loại này.
Nội dung hữu ích tự nó là cách quảng bá bền nhất, mọi cách khác chỉ là phụ trợ. Đầu tư vào đây trước.
Tham gia cộng đồng
Vào hội nhóm nấu chay. Nơi người đọc của mình ở.
Trả lời câu hỏi thật lòng. Không kèm link.
Giúp người ta trước. Nhiều lần.
Chỉ dẫn link khi thật sự liên quan. Và có ích cho câu hỏi đó.
Không spam link vào mọi bài. Bị ghét ngay.
Không vào nhóm chỉ để quảng cáo. Ai cũng nhận ra.
Xây uy tín trong nhóm trước. Rồi người ta tự tìm blog mình.
Trả lời bình luận trên blog người khác. Chân thành.
Kết bạn với người viết cùng chủ đề. Không coi là đối thủ.
Dẫn link cho nhau. Cả hai cùng lợi.
Viết bài khách cho blog khác. Nếu được mời.
Mời người khác viết cho mình. Đa dạng góc nhìn.
Tham gia sự kiện offline nếu có. Gặp mặt khác hẳn.
Cộng đồng chay ở Việt Nam đủ nhỏ để ai tử tế đều được biết tới, và đó là con đường chậm mà chắc. Kiên nhẫn.
Dùng mạng xã hội đúng cách
Chọn một hai nền tảng. Không cố có mặt khắp nơi.
Chọn nơi người đọc của mình ở. Không chọn theo xu hướng.
Đăng nội dung riêng cho nền tảng đó. Không chỉ dán link.
Ảnh đẹp cho nền tảng ảnh. Video ngắn cho nền tảng video.
Bài dài dẫn về blog. Blog là nhà của mình.
Không để nội dung chỉ nằm trên mạng xã hội. Nền tảng đổi luật là mất.
Đăng đều nhưng không quá nhiều. Vài lần một tuần.
Trả lời bình luận. Quan trọng hơn đăng thêm.
Không mua lượt theo dõi. Vô nghĩa và dễ nhận ra.
Không dùng thủ thuật câu tương tác. Phản tác dụng dài hạn.
Đo xem nền tảng nào dẫn về blog. Bỏ nền tảng không hiệu quả.
Lập danh sách thư điện tử. Thứ duy nhất mình thật sự sở hữu.
Gửi thư định kỳ cho người đăng ký. Mỗi tháng một lần.
Mạng xã hội là đường dẫn, còn blog và danh sách thư mới là tài sản của mình. Đừng nhầm hai thứ.
Những cách phản tác dụng
Spam link khắp nơi. Bị chặn và bị ghét.
Bình luận vô nghĩa chỉ để lấy link. Ai cũng thấy.
Mua lượt xem và người theo dõi. Số ảo không mua được gì.
Giật tít quá lời. Người đọc vào rồi thất vọng.
Hứa hẹn không đúng nội dung. Mất lòng tin.
Chép nội dung của người khác. Rủi ro pháp lý và mất uy tín.
Chạy theo mọi xu hướng. Blog mất bản sắc.
Đăng liên tục nội dung nhạt. Người ta bỏ theo dõi.
Nhồi từ khoá vào bài. Đọc rất khó chịu.
Viết cho máy thay vì cho người. Lộ ngay.
Xin chia sẻ ở mọi bài. Phiền.
Tranh cãi công khai để gây chú ý. Được chú ý xấu.
Chê blog khác để nổi bật. Cộng đồng nhỏ, ai cũng biết.
Mọi cách đi tắt đều cho kết quả ngắn hạn rồi để lại hậu quả dài hạn. Không đáng đánh đổi.
Người đọc quay lại
Người đọc mới rẻ hơn người đọc quay lại. Nhưng người quay lại quý hơn nhiều.
Chất lượng đều là điều kiện đầu tiên. Bài nào cũng đáng đọc.
Nhịp đăng đều. Người ta biết khi nào có bài.
Giọng riêng. Nhận ra ngay là của mình.
Trả lời mọi bình luận. Người ta thấy được nghe.
Nhớ tên người đọc quen. Cử chỉ nhỏ mà lớn.
Cảm ơn người góp ý. Công khai.
Viết theo yêu cầu của họ. Và ghi nhận ai đề xuất.
Lập danh sách thư. Chủ động liên lạc.
Thư ngắn và có nội dung riêng. Không chỉ danh sách bài.
Không gửi quá thường xuyên. Mỗi tháng một lần.
Cho họ cách liên hệ dễ. Nhiều người muốn hỏi riêng.
Dẫn link giữa các bài của mình. Người đọc ở lại lâu hơn.
Một trăm người đọc trung thành có giá trị hơn mười nghìn lượt xem một lần, cả về ý nghĩa lẫn thực tế. Nhắm vào nhóm đó.
Kiên nhẫn với thời gian
Kết quả tới rất chậm. Phải chấp nhận từ đầu.
Sáu tháng đầu gần như im lặng. Bình thường.
Năm đầu tiên là xây nền. Chưa thu hoạch.
Năm thứ hai bắt đầu thấy. Nếu viết đều.
Bài cũ mang người đọc tới dần. Hiệu ứng cộng dồn.
Càng nhiều bài càng nhiều cửa vào. Toán học đơn giản.
Một bài hay có thể bùng lên sau hai năm. Chuyện thường gặp.
Không bỏ bài cũ. Cập nhật thay vì xoá.
Không đổi hướng liên tục. Mỗi lần đổi là mất đà.
Không so với người bắt đầu sớm hơn. Họ có lợi thế thời gian.
Đo tiến bộ theo năm. Không theo tuần.
Giữ niềm vui trong việc viết. Nếu không thì không trụ nổi.
Chấp nhận blog có thể mãi nhỏ. Vẫn có giá trị với người đọc của nó.
Blog ẩm thực là việc tính bằng năm chứ không bằng tháng, hiểu điều đó từ đầu thì không nản. Đặt tâm thế cho đúng.